RCG_049 49 G easter contemplation Suy niệm Mùa Phục Sinh easter Mùa Phục Sinh Đừng xao xuyến Lm Giuse THÁNH GIÁ web https://thanhlinh.net/vi/dung-xao-xuyen-1 thanhlinh.net false 21 16/05/2025 Việt BÀI GIẢNG THỨ SÁU TUẦN IV PHỤC SINH Chủ đề: Đừng xao xuyến – Hành trình chữa lành từ nỗi sợ hiện sinh đến sự sống phục sinh Anh chị em thân mến, Trong cuộc sống hiện đại, giữa bao tiếng ồn của thành phố, của mạng xã hội, của nhịp sống gấp gáp… có một âm thanh rất mỏng manh mà chúng ta ít khi để ý – đó là tiếng thì thầm của lòng mình. Tiếng thì thầm đó không phải lúc nào cũng êm dịu. Có khi nó là tiếng thở dài giữa đêm khuya. Có khi là một nỗi sợ không gọi tên được – sợ mất, sợ đau, sợ cô đơn, sợ không ai hiểu mình. Và hôm nay, Tin Mừng chạm đến đúng nơi ấy: Anh em đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa, và tin vào Thầy. Chúa Giêsu không nói điều đó như một câu khẩu hiệu an ủi rẻ tiền. Ngài nói với trái tim. Với tất cả hiểu biết của một người sắp bước vào khổ nạn. Và Ngài nói điều đó cho các môn đệ – những người sắp trải qua mất mát, hoang mang, và bóng tối của niềm tin. Đừng xao xuyến… – đó không phải là phủ nhận nỗi lo, mà là mời gọi ta đi xuyên qua nỗi lo, để tìm thấy Đường, tìm thấy Sự Thật, và tìm thấy Sự Sống. Anh chị em thân mến, Có những khoảnh khắc trong đời, ta cảm thấy mình lạc lối. Như thể cuộc đời là một hành trình không bản đồ. Ta cố gắng, ta phấn đấu, nhưng đến một lúc nào đó, ta phải hỏi: Mình đang đi đâu? Có ai đợi mình ở cuối đường không? Và Chúa Giêsu trả lời bằng chính bản thân Ngài: Thầy là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Ngài không chỉ chỉ đường. Ngài là con đường. Ngài không chỉ giảng dạy chân lý. Ngài là sự thật sống động. Ngài không chỉ ban sự sống như một món quà bên ngoài. Ngài là sự sống – là nhịp thở, là ánh sáng, là ý nghĩa – cho tất cả những gì đang héo úa trong tâm hồn ta. Và đó chính là điều Thánh Phaolô muốn nhấn mạnh trong bài đọc hôm nay: Rằng Thiên Chúa không quên lời hứa. Rằng Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu sống lại – không chỉ để chứng minh quyền năng, mà để cho con người một niềm hy vọng mới: rằng mọi cái chết đều có thể được phục sinh. Cái chết không chỉ là cuối đời. Có những cái chết xảy ra ngay khi ta còn sống: – cái chết của một ước mơ bị dập tắt – cái chết của một tình bạn bị phản bội – cái chết của một niềm tin bị tổn thương – và có khi, là cái chết của chính bản thân mình – khi ta không còn nhận ra mình là ai. Nhưng Đức Kitô đã sống lại. Và vì thế, không có ngõ cụt nào trong đời là tuyệt vọng – nếu ta biết quay về và bước lại trên Đường mà Ngài mở ra. Anh chị em thân mến, Thánh Vịnh hôm nay hát: Con là Con của Cha, hôm nay Cha đã sinh ra Con. Đó là lời Thiên Chúa nói với Đức Kitô. Nhưng cũng là lời Ngài nói với mỗi chúng ta – nếu ta dám tin: – rằng mình không phải là sản phẩm tình cờ của một vũ trụ mù lòa – rằng mình không phải là con số vô danh giữa một thế giới khắc nghiệt – rằng mình là con – được sinh ra, được yêu thương, và được mời gọi sống với phẩm giá một người con yêu dấu Và vì thế, lời Chúa hôm nay không chỉ là một bản văn cổ xưa. Nó là một lời mời: – Mời ta can đảm đối diện nỗi xao xuyến – không né tránh – Mời ta đi vào hành trình chữa lành – không tự cứu mình, mà để Chúa cứu – Và mời ta bước vào sự sống – không phải chỉ sống sót, mà sống đầy đủ, sống đúng nghĩa, sống trong tình yêu Anh chị em thân mến, Đừng xao xuyến! Đó không chỉ là lời an ủi. Đó là một cuộc gọi – gọi ta sống sâu, sống thật, và sống như một người đang được dẫn về Nhà Cha. Xin cho mỗi chúng ta, hôm nay, giữa những lo âu của đời sống cá nhân và xã hội, có thể nghe lại lời ấy – như một nhịp tim mới trong lòng mình: Đừng xao xuyến… Thầy là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống. Amen.